Hàng
loạt dự án đường cao tốc lớn đã được quy hoạch hoặc bắt đầu được triển khai ở
Việt Nam trong những năm gần đây, đặc biệt trong số đó là dự án đường cao tốc
Bắc Nam có tổng vốn đầu tư lên tới trên 300.000 tỉ đồng.
Xã hội
hóa cũng không ổn
Trong
cảnh ngân sách nhà nước “ăn đong” như hiện nay, thật khó có thể trông chờ Chính
phủ rót vốn từ ngân sách cho các dự án này. Kể cả tính chuyện Chính phủ đi vay
bằng phát hành trái phiếu Chính phủ (hay vay ưu đãi, vay vốn ODA) thì cũng không
mấy khả thi bởi mức nợ công đã gần kịch trần, còn nợ Chính phủ thì đã vượt
ngưỡng cho phép. Quả thật, trong dự án đường cao tốc Bắc Nam, Chính phủ mới đây
đã chốt phương án hỗ trợ 55.000 tỉ đồng từ nguồn vốn trái phiếu Chính phủ giai
đoạn 2016-2020 cho dự án này, gồm cả chi phí giải phóng mặt bằng – một con số
rất khiêm tốn so với tổng vốn đầu tư dự toán và càng khiêm tốn so với con số
thực tế có thể sẽ phải bỏ ra.
Như vậy,
phần lớn số vốn cần thiết để đáp ứng cho những “cuộc chơi” tốn kém này chỉ có
thể đến từ khu vực tư nhân trong và ngoài nước (thường được được gọi là vốn xã
hội hóa, hoặc đối tác công-tư, kiểu như BOT – Xây dựng, Vận hành và Chuyển
giao). Nhưng nỗi lo và cũng là vấn đề bức xúc trong dư luận hiện nay là các dự
án BOT này chẳng hiểu vì lý do gì mà lại thường được chỉ định thầu chứ không qua
đấu thầu. Hậu quả của việc chỉ định thầu này là mức phí và lệ phí sử dụng cơ sở
hạ tầng trở nên quá cao. Bởi tuy đã có đầy đủ cơ chế xác định phí và lệ phí sử
dụng cơ sở hạ tầng cho các dự án BOT nhưng những mức phí và lệ phí này lại được
tính toán dựa trên suất đầu tư, vốn đã bị đội lên bởi không qua đấu thầu. Kết
cục là người dân sử dụng những dự án đường cao tốc kiểu này sẽ lĩnh
đủ.
Chuyện
tưởng hiển nhiên nhưng xem ra vẫn khó làm được
Giải
pháp cho tình trạng trên xem ra rất đơn giản và thẳng tuột, theo kiểu mắc đâu gỡ
đấy. Cụ thể, để tránh chỉ định thầu, cần kiên quyết cho đấu thầu các dự án cơ sở
hạ tầng có thu phí để chỉ có nhà thầu, chủ đầu tư nào có giá thành cạnh tranh
nhất mới thắng thầu, từ đó có cơ sở để kiểm soát các mức phí và lệ phí sử dụng
sau này không ở mức “trên trời” và thường xuyên điều chỉnh
tăng.
Tuy
nhiên, giải pháp đấu thầu này trên thực tế xem ra rất khó khả thi, một cách
“đúng quy trình”. Rõ ràng là các bên liên đới, từ Chính phủ đến chủ đầu tư và
chủ thầu đều có nhiều thời gian cho việc quy hoạch, thiết kế, gọi thầu xây dựng
và triển khai các dự án. Hiếm có dự án nào mà phải thực hiện trong cảnh nước sôi
lửa bỏng, phải gấp rút hoàn thành ngay đáp ứng nhu cầu quốc kế dân sinh khẩn
cấp. Thế mà ngay đến việc tư vấn lập dự án và tư vấn thiết kế, ví dụ như trong
dự án cao tốc Bắc Nam, Chính phủ cũng phải đồng ý với chuyện chỉ định thầu được
Bộ Giao thông Vận tải đề xuất, mà không qua đấu thầu công
khai.
Việc chỉ
định nhà tư vấn lập dự án và thiết kế này dẫu sao cũng sẽ đỡ bức xúc hơn nếu nhà
tư vấn đó làm tốt công việc được giao. Nhưng thực tế thì không mấy khi được như
vậy, và điều này được thể hiện ở nhiều dự án đường cao tốc mà mới đưa vào sử
dụng đã hư hỏng, xuống cấp, bởi những lý do mà một số trong đó đã trở nên quá
quen thuộc kiểu như “nhà tư vấn chưa có kinh nghiệm, năng lực hạn chế, chưa thực
hiện các dự án lớn bao giờ…” để biện minh cho các yếu kém trong các dự án đầu tư
công đủ loại từ trước đến nay.
Tiếp
đến, cho dù Chính phủ đã khẳng định chủ trương sẽ lựa chọn nhà đầu tư sẽ thông
qua đấu thầu cạnh tranh, không chỉ định thầu, nhưng cũng không khó để tưởng
tượng kết cục là, bằng một phép mầu nào đó, chỉ có một nhà đầu tư, nhà thầu nhất
định nào đó sẽ được chỉ định hoặc lựa chọn, vì lý do này hay lý do khác, và tất
nhiên là hoàn toàn “đúng quy trình”. Những chuyện “đi đêm”, thông thầu thế này
không phải là mới và giải pháp cho vấn đề này cũng không phải là không có, ít
nhất là trên giấy tờ, vậy mà chúng vẫn và sẽ tiếp tục xảy
ra.
Như vậy,
trong cơ chế quản lý hiện tại, thực sự khó có thể có giải pháp triệt để và toàn
diện để vừa thu xếp được đầy đủ và nhanh vốn cho các dự án đường cao tốc nói
riêng và cơ sở hạ tầng nói chung, vừa đảm bảo hiệu quả kinh tế của các dự án
này, lại đồng thời không làm nảy sinh các xung đột lợi ích lớn giữa tất cả các
bên liên quan, từ nhà nước, nhà đầu tư đến người sử dụng. Như trên đã nói qua,
hầu như Việt Nam không còn thiếu khuôn khổ và chế tài pháp lý gì nữa liên quan
đến phát triển cơ sở hạ tầng bằng vốn xã hội hóa. Nên giải pháp hiển nhiên sẽ
không phải là tiếp tục “đẻ” ra thêm luật định, quy chế, quy trình gì
nữa.
Thay vào
đó, có những điều, những nguyên tắc có thể thực hiện được ngay để giảm thiểu
những vấn đề tiêu cực hiện nay.
Chuẩn bị
tốt rồi hãy làm!
Với
những dự án mang tính trọng đại như cao tốc Bắc Nam, nếu không đảm bảo được rằng
sẽ không lặp lại những bài học cũ từ chuyện chỉ định thầu, kể cả thầu tư vấn lập
dự án và thiết kế, thì tốt nhất là nên dừng triển khai để có thêm thời gian
chuẩn bị cho đến khi đảm bảo được rằng mọi giai đoạn của dự án, từ khâu đầu tiên
là tư vấn lập dự án và thiết kế đến thi công, vận hành, sẽ có nhiều nhà thầu có
chất lượng cao tham gia bỏ thầu. Tuyệt đối không được lấy những lý do như do quy
mô lớn và mức độ phức tạp của công trình và thời gian triển khai gấp gáp nên
buộc phải chỉ định nhà thầu để “kịp tiến độ và bảo đảm chất
lượng”.
Để hạn
chế khả năng “đi đêm”, thông thầu, cần minh bạch tối đa mọi thông tin liên quan
đến dự án với thời gian đủ dài để mọi nhà thầu có quan tâm đều có cơ hội bình
đẳng nghiên cứu, đánh giá dự án và tham dự đấu thầu công khai. Quan trọng hơn,
cần thiết lập đầu mối tiếp nhận và xử lý nghiêm túc các phản biện, phản hồi và
cả tố cáo liên quan đến (việc triển khai) dự án.
Và luôn
phải đảm bảo người sử dụng có hơn một lựa chọn!
Tuy vậy,
cũng như trên đã đề cập, không thể khẳng định sẽ loại bỏ được hoàn toàn việc một
nhà thầu nhất định nào đó trúng thầu nhờ có phép mầu nào đó, đảm bảo “đúng quy
trình”. Nên cần phải có một yếu tố hóa giải cho rủi ro này.
Đó là,
phải tạo điều kiện để cho người sử dụng có các lựa chọn khác nhau, tùy vào bài
toán kinh tế của riêng mình. Chẳng hạn, với dự án đường cao tốc Bắc Nam, nếu nhà
đầu tư bỏ vốn xây dựng và vận hành đưa ra mức phí và lệ phí quá cao, nhiều người
sử dụng tiềm năng sẽ phải tính toán liệu có nên đi đường cao tốc hay đi đường
quốc lộ thường. Nhà đầu tư và vận hành đường cao tốc Bắc Nam lúc đó sẽ phải rất
thận trọng khi tính toán mức phí và lệ phí để sao cho không “đuổi” bớt một lượng
lớn người sử dụng tiềm năng. Nhưng sự lựa chọn này chỉ có thể xảy ra nếu Nhà
nước không định đóng cửa đường cũ, vẫn tiếp tục duy tu nó sau khi có đường cao
tốc mới, hoặc không xóa bỏ nó bằng cách nâng cấp nó lên thành đường cao tốc để
buộc người sử dụng đường bộ không còn lựa chọn nào khác ngoài đường cao
tốc.
Một vài lựa chọn khác nữa như nâng cấp giao thông đường sắt, đường thủy và đường không cũng sẽ làm gia tăng áp lực cạnh tranh với đường cao tốc Bắc Nam, làm cho nhà đầu tư và vận hành phải cân nhắc hai lần trước khi đưa ra mức giá, phí sử dụng.
0 nhận xét: