Hôm
nay chủ nhật, ngồi đọc một số lời dạy của cổ nhân để sửa mình. Có câu sau của cụ
Trần Doãn Đạt dạy con trai tôi thấy ý nghĩa nên lưu ở đây. Nguyên văn như
sau:
“Hữu
thức phi nan, nan thức đáo
Vô
danh bất hoạn, hoạn danh
phù”.
Nghĩa
đại khái của câu trên
là:
-
Để biết điều gì đó [hoặc lĩnh vực gì đó] thì không khó, khó ở chỗ biết tường
tận, thấu
đáo.
-
Ở đời, không có danh tiếng [hoặc chức vị] là điều bình thường, không phải là
hoạn nạn. Cái hoạn nạn ở chỗ danh hão, danh không tương xứng với thực
tài.
Câu
thơ được viết trong bối cảnh con trai của cụ Trần Doãn Đạt là Trần Bích San thi
đỗ Tam nguyên lúc mới 26 tuổi. Hàng xóm biết tin đến chúc mừng rất đông. Thay vì
tỏ ra mãn nguyện về thành quả của con trai, cụ Trần Doãn Đạt buồn rầu và than:
"Tổ tiên tôi tu nhân tích đức có được là bao, thế mà bây giờ con tôi lạm hết,
hỏi dòng dõi sẽ còn gì?" (*). Hàng xóm về hết, cụ viết bài thơ "Gửi con", trong
đó có hai câu nêu
trên.
Hoàng
Tuân
(04/06/2017)
---
Chú
thích:
(*)
Lê Hoài Nam (2010), Nhớ Cổ Mai Trang,
http://chimviet.free.fr/truyenky/lehoainam/lhnn058_nhocomaitrang.htm, Truy cập ngày 04/06/2017
http://chimviet.free.fr/truyenky/lehoainam/lhnn058_nhocomaitrang.htm, Truy cập ngày 04/06/2017
0 nhận xét: